Chào mừng các bạn ghé thăm Blog của Quyết Chiến. Trung tâm tin tức KCTĐ. Chúng tôi rất mong nhận được sự tham gia đóng góp ý kiến từ các bạn để Blog ngày càng phát triển. Mọi chi tiết xin gửi về email: dalatdatxanh@gmail.com. Cảm ơn tất cả các bạn

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

CHUYỆN CÔ GIÁO Ở LONG AN BỊ PHỤ HUYNH BẮT QUỲ GỐI - HÀNH VI LÀM BĂNG HOẠI GIÁ TRỊ ĐẠO ĐỨC

Vụ việc một số phụ huynh được cho là ép giáo viên phải quỳ gối tại một trường tiểu học ở Bến Lức, Long An vừa qua đang được dư luận đặc biệt quan tâm. Cách hành xử đó không chỉ làm tổn thương đến những người thầy mà đã tổn thương cả xã hội.

Chuyện cô giáo Nhung của trường Tiểu học Bình Chánh, xã Nhựt Chánh, huyện Bến Lức tỉnh Long An, bị những vị phụ huynh bắt ép phải quỳ gối xin lỗi vì kỷ luật học sinh là con của họ chỉ để thỏa mãn cho cái “tôi” đã cho thấy sự sa sút trong đạo đức xã hội đã đến mức nghiêm trọng. Khi đầu gối cô giáo chạm đất, truyền thống "tôn sư trọng đạo" cũng không còn. 
Trường Tiểu học Bình Chánh, nơi xảy ra vụ việc

Sự việc được đăng tải trên các báo gần đây cho thấy, lỗi thuộc về cả hai phía:

Về phía cô giáo, có thể thấy hình thức phạt quỳ không được quy định trong các quy chế, quy định ngành dọc. Đây là sự “sáng tạo” không được phép của cô giáo, vì hành động này tác động lên thân thể học sinh, gây ra những mệt mỏi, căng thẳng, ức chế tâm lý, chán học trong trẻ. Mục tiêu “xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực” không đạt được qua những hình phạt thiếu tính sư phạm này. Tuy nhiên, có thể thấy việc làm của cô giáo trong trường hợp này, xuất phát từ trách nhiệm trước công việc, mong muốn duy trì kỷ luật lớp bằng các biện pháp chế tài cứng rắn. Việc bắt học trò quỳ có mục đích làm trẻ ngoan hơn, chứ không có mục đích xúc phạm, hạ thấp danh dự, nhân phẩm của các cháu.
Hơn nữa, trong tư duy dạy trò truyền thống ngàn đời nay của người Việt, việc thầy đồ dùng roi vọt dạy trò trở thành biểu tượng của giáo dục Nho giáo. Cha mẹ tin tưởng, gửi con, phó thác sự học của con cho thầy, thầy được làm mọi việc để trò ngoan hơn, giỏi hơn. Bởi vậy, tôi cũng không quá khắt khe khi lên án cô giáo qua hành động vừa rồi, mặc dù thấy rõ cô đã thiếu kiềm chế và chưa khéo léo vận dụng kỹ năng sư phạm. Đây là bài học nghề nghiệp đáng nhớ đối với cô giáo đó nói riêng và ngành sư phạm nói chung.

- Đối với vị phụ huynh được cho là đã gây áp lực, bắt cô giáo phải quỳ gối mới bỏ qua lỗi. Đây là hành vi cần được lên án, bởi hành động ép buộc giáo viên của con mình quỳ gối trước mặt nhiều người, là hành động xúc phạm nghiêm trọng danh dự, nhân phẩm, tư cách nghề nghiệp của người giáo viên.
 Ép buộc một giáo viên quỳ gối trước mặt các học sinh, trước phụ huynh và các giáo viên khác là biểu hiện cao độ của thói ngạo mạn, ngông cuồng và vô văn hóa, đặt cái tôi lên trên mọi chuẩn mực văn hóa, đạo đức xã hội. Hành vi ép cô giáo đến mức phải quỳ thì mới tha của phụ huynh, báo hiệu sự băng hoại đạo đức đã tới mức thê thảm. Hành vi đó không chỉ xúc phạm đến cá nhân cô giáo, mà nghiêm trọng hơn là làm nhục nghề thầy, chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của nghề trồng người, đó là mong muốn được tôn trọng. Hành vi đó đã có dấu hiệu của tội “làm nhục người khác”, quy định tại Điều 155 Bộ Luật hình sự năm 2015, cần phải được khởi tố.

Chúng ta thử đặt bốn câu hỏi, cũng là bốn giả thuyết để nhiều giáo viên, cũng như nhiều phụ huynh khi chứng kiến về sự việc cô giáo phải quỳ gối xin lỗi trước phụ huynh và đồng nghiệp của trường:
- Theo bạn, điều gì đảm bảo sau khi chứng kiến cô giáo phải quỳ gối trước phụ huynh, mà em học sinh đó sẽ không tiếp tục phạm lỗi?
- Liệu sau khi đã bắt cô giáo ấy phải quỳ gối xin lỗi, nhóm phụ huynh này sẽ không tiếp tục bắt các thầy cô giáo khác phải quỳ gối vì đã dám thẳng thắn phạt con mình?
- Bạn có nghĩ, sau khi cô giáo quỳ gối, các em học sinh không liên minh lại với nhau về nhà “mách” cha mẹ để cha mẹ lại đến trường “xử lý” thầy cô giáo?
- Và có điều gì đảm bảo, về sau khi ở nhà trong số phụ huynh này lại không phải “quỳ gối” trước con cái mình?

Thế giới quanh chúng ta đã và đang thay đổi. Quan điểm giáo dục cũng đang được thay đổi, tất nhiên vị thế cũng như cách ứng xử với người thầy đang được thay đổi từng ngày cho phù hợp thời cuộc. Phải chăng vì thế, đã có những phụ huynh không còn tôn vinh người thầy; không còn "tôn sư trọng đạo" vì hình ảnh người thầy cũng không bắt buộc phải trở thành “vị thánh” toàn năng, toàn tài gánh trên vai tương lai của thế hệ trẻ./.

Hà An


Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018

ĐỒNG NHẤT GIỮA "PHÓNG SINH" VỚI "PHÓNG THÍCH", VIỆT TÂN ĐÃ TỰ THỪA NHẬN MÌNH LÀ NHỮNG CON VẬT

Dựa vào sự kiện Chủ tịch nước Trần Đại Quang thực hiện lễ phóng sinh vào dịp đầu xuân năm mới, trang facebook của Việt Tân mới đăng bài viết: “Phóng sinh tại sao không phóng thích” xuyên tạc đồng nhất "phóng sinh" với "phóng thích", để thực hiện mục đích phóng thích những kẻ vi phạm pháp luật, bán nước, hại dân mà chúng gọi là “tù nhân lương tâm”.

Trước thềm năm mới, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã tiến hành các nghi lễ thành kính dâng hương và tưởng nhớ các bậc tiên đế, các bậc hiền tài và các thế hệ ông cha đã đổ bao xương máu để giữ gìn non sông đất nước. Đồng thời phóng sinh đàn chim để thể hiện tâm nguyện của mình với non sông, đất nước: cầu cho thái quốc, dân an.
Chủ tịch nước Trần Đại Quang chủ trì Lễ thả chim truyền thống,
 cầu quốc thái dân an

Phóng sinh là nghi thức tốt đẹp, thể hiện tinh thần từ bi hỉ xả, làm phước lành cầu mong cho sự bình an. Chủ tịch nước Trần Đại Quang thực hiện nghi lễ này dịp đầu xuân là để cầu mong cho quốc thái, dân an, đất nước phát triển; nhân dân được sống trong hòa bình, ấm no, hạnh phúc.

Việc làm đó không thể có sự tương đồng với việc phóng thích những kẻ phạm tội, những kẻ ngày đêm tìm cách chống phá đất nước, phá hoại sự bình yên của nhân dân, đi ngược lại với lợi ích của dân tộc. Đó là những tên tội phạm nguy hiểm cho xã hội và việc chúng phải trả giá cho những hành động của mình là tất yếu. Muốn xã hội được yên bình, muốn đất nước phát triển thì nhất thiết phải xử lý nghiêm những kẻ vi phạm pháp luật. Đó là điểu hiển nhiên ở bất cứ quốc gia nào.

Việc cố tình xiên xẹo như trên không phải điều mới lạ của tổ chức khủng bố Việt Tân. Điều đó càng chứng minh sự điên cuồng đến mức cùng quẫn của tổ chức này hòng phá hoại đất nước bằng mọi cách; hoặc đó cũng có thể là những hành động cực chẳng đã để nhận những đồng tiền bố thí từ ngoại bang. Song, dù có dùng thủ đoạn nào đi nữa, dù rất “chuyên nghiệp” trong việc xuyên tạc, lật lọng hòng chống phá đất nước thì Việt Tân cũng không thể bẻ cong được sự thật, không thể qua mắt được những người dân yêu nước chân chính.

Do không được học tập cho kỹ càng và không được trau rồi kiến thức thường xuyên, nên việc đồng nhất kiến thức giữa "phóng sinh" với "phóng thích" của Việt Tân cũng chẳng khác nào tự mình đã thừa nhận mình chính là những con vật./.

Hà An

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

ĐẤU TRANH CHỐNG SỰ CAN THIỆP CỦA MỘT SỐ TỔ CHỨC QUỐC TẾ VÀ CÁ NHÂN NGOÀI NƯỚC VÀO TỘI PHẠM Ở VIỆT NAM

Gần đây, xuất hiện tình trạng đại diện của một số chính phủ, quốc hội, tổ chức quốc tế lên tiếng bênh vực một số cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, khoác cho những cá nhân này nhãn hiệu là “tù nhân lương tâm, nhà hoạt động môi trường, đấu tranh nhân quyền”. Sự bất thường này can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của Việt Nam, cho thấy, nếu không tiếp cận vấn đề một cách khách quan, chính xác, tất yếu sẽ dẫn đến những đánh giá sai lầm, thiếu đúng đắn, công bằng.


Hai con quỷ đội lốt tôn giáo chống phá Việt Nam
 Lê Đình Thục và Đặng Hữu Nam
Từ ngày cái gọi là "phong trào dân chủ" xuất hiện, dư luận ở Việt Nam đã phân tích, chỉ rõ bản chất của nó, và ngay cả nhiều nhân vật chống cộng là người Việt ở nước ngoài cũng đã đề cập, phản đối. Như ngày 5-2-2018, một trang mạng nổi tiếng chống cộng đăng bài của Nguyễn Gia Kiểng - một người Pháp gốc Việt khét tiếng chống cộng, trong đó bên cạnh luận điệu vu cáo, xuyên tạc về Việt Nam, Nguyễn Gia Kiểng cũng phải thẳng thừng vạch rõ bản chất của "phong trào" này, thí dụ: "nhiều "ngôi sao" xuất hiện trên facebook và youtube mờ nhạt dần, có khi trở thành lố lăng, vì không còn gì mới; những người này không đóng góp gì cho cuộc vận động dân chủ. Các nhóm chính trị và các tổ chức xã hội dân sự hình thành hàng loạt trong những năm 2012 - 2015 nhờ sự phát triển của mạng xã hội phần lớn đã rã hàng hoặc mất gần hết thực lực vì chia rẽ nội bộ ngay khi chưa bị đe dọa…


Một bạn trong nước mới đây khẳng định tất cả các nhóm và tổ chức - dù là chính trị hay xã hội dân sự - được coi là thành phần của "phong trào dân chủ" đều đã tan rã. Nguyễn Gia Kiểng chỉ rõ người tham gia "phong trào dân chủ" là "hằn học, thô lỗ", coi "đấu tranh cho dân chủ đồng nghĩa với chống cộng và ủng hộ cánh hữu, những đức tính đáng tôn vinh nơi một lãnh tụ chính trị là giầu sang và tự mãn", "coi danh vọng là tất cả... không thiếu những người coi sự tranh giành địa vị là quan trọng nhất và sẵn sàng liên kết với những người không có cả khả năng lẫn đạo đức nhưng ủng hộ mình... rất nhiều cố gắng trên mạng xã hội để tự đánh bóng mình và bôi nhọ người khác". Nguyễn Gia Kiểng cho rằng, trong khi một số kẻ "mong đợi hoặc cầu cạnh một thế lực ngoại bang giúp đỡ để giành thắng lợi cho dân chủ" lại có "nhiều người hô hào đấu tranh cho dân chủ nhưng lại tôn vinh hai ông Ngô Ðình Diệm và Ngô Ðình Nhu, hai người từng thiết lập một chế độ độc tài gia đình trị, bách hại thẳng tay những người đối lập".
Tương tự Nguyễn Gia Kiểng, facebook của Lê Diễn Ðức - nhân vật chống cộng có thâm niên, khi đánh giá về cái gọi là "phong trào dân chủ" cũng cho rằng: "Số người chống đối chế độ thực chất rất ít ỏi, rời rạc, tủn mủn, không thể nào phát triển được", "nhắm mắt trước các tội ác, bất chấp đạo đức và lương tri, thì muôn đời muôn kiếp chống là chỉ chống cho có "phong trào", để kinh doanh "chống cộng" mà thôi!... đừng phong họ là những "anh hùng", những "nhà tranh đấu dân chủ"! Ðừng tưởng có thể lợi dụng họ vào cuộc "cách mạng lật đổ" chính quyền! Càng ảo tưởng bao nhiêu sẽ càng thất vọng bấy nhiêu"…
Chống cộng đến "thâm căn cố đế", theo lô-gích thông thường, lẽ ra Nguyễn Gia Kiểng, Lê Diễn Ðức phải ủng hộ mấy người gọi là "tù nhân lương tâm, nhà đấu tranh nhân quyền, nhà hoạt động môi trường", nhưng có lẽ vì quá hiểu, quá thất vọng cho nên Nguyễn Gia Kiểng, Lê Diễn Ðức đã vạch rõ bản chất của mấy người đó, nhận xét họ lợi dụng dân chủ, nhân quyền để "kinh doanh chống cộng" và khẳng định không thể đặt niềm tin vào họ. Ý kiến này không thể khác bởi từ những gì đã diễn ra trên thực tế, chỉ cần điểm qua một số người có hành vi vi phạm pháp luật, đã hoặc đang nhận bản án thích đáng của pháp luật như Nguyễn Văn Lý, Bùi Kim Thành, Trần Khải Thanh Thủy, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Cù Huy Hà Vũ, Ðặng Xuân Diệu, Nguyễn Văn Hóa, Trần Anh Kim, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Hoàng Ðức Bình, Nguyễn Văn Oai,… có thể dễ dàng thấy rõ họ chỉ lợi dụng dân chủ, nhân quyền, môi trường để tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, lật đổ chính quyền nhân dân, xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân…
Trần Thị Nga tại phiên sơ thẩm.
Vào lúc 8 giờ sáng ngày 22 – 12 – 2017
Sau khi được ra nước ngoài định cư, một số người nhanh chóng từ bỏ "đấu tranh", mà điển hình là trường hợp Bùi Kim Thành đến Mỹ mới ít ngày đã được cộng đồng gốc Việt ở đây coi là "tâm thần, diễn viên hài", và nhận xét Nguyễn Chính Kết: "cái dũng và tinh thần của Nguyễn Chính Kết đã chết, dù thân xác của ông lang thang đó đây nơi xứ người, qua sự sai khiến của một nhóm muốn lợi dụng cái xác cò vơ cò vất như ma đói của ông".

Điều đáng tiếc, những con người như vậy do thiếu thông tin, tìm hiểu cũng như cách tiếp cận công bằng, chính xác lại trở thành đối tượng được đại diện chính phủ, quốc hội ở một số quốc gia và một số tổ chức nhân danh nhân quyền đứng ra bảo vệ, lấy đó làm cơ sở phê phán Nhà nước Việt Nam, đưa ra các đòi hỏi hết sức phi lý. Dường như đến nay, việc bảo vệ, cưu mang Bùi Kim Thành vẫn chưa đưa tới cho họ bài học về sự tỉnh táo, vì thế một số người vi phạm pháp luật Việt Nam vẫn được họ ca ngợi, đỡ đầu? Thái độ của họ được coi như "phao cứu sinh", để sau khi vi phạm pháp luật và bị tòa án nhân dân xét xử là một số người lại kêu gọi "quốc tế can thiệp". Thậm chí, một số người có việc làm rất kỳ quặc là ký "thư ngỏ" đưa lên internet (in-tơ-nét) để gửi tới Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga - hai người đang chịu án tù, vận động… "hãy ra đi".
Thời gian gần đây, xu hướng thiếu tỉnh táo đó như không được kiểm soát, điển hình là các sự kiện: Ngày 2-2, Ðại sứ quán Mỹ tại Hà Nội ra thông cáo bày tỏ sự quan ngại về bản án với Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Ðiển, Trần Hoàng Phúc, Hồ Văn Hải; ngày 7-2, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ "quan ngại về bản án với hai nhà hoạt động Hoàng Ðức Bình, Nguyễn Nam Phong, kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm ngay lập tức"; ngày 7-2, đặc trách nhân quyền của Chính phủ Ðức ra tuyên bố "chỉ trích việc Hà Nội kết án nhà hoạt động nhân quyền Hoàng Ðức Bình"; ngày 13-2, RFA cho biết Ðại sứ quán Australia (Ô-xtrây-li-a) tại Hà Nội cùng Bộ Ngoại giao và Thương mại Australia yêu cầu trả tự do ngay lập tức cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Oai, Trần Thị Nga; ngày 15-2, Ủy ban Tom Lantos của Quốc hội Mỹ tổ chức cái gọi là "điều trần về chương trình kết nghĩa với tù nhân lương tâm, trong đó đề cập 169 tù nhân lương tâm Việt Nam"; ngày 28-1, HRW (Theo dõi nhân quyền) đòi "hủy bỏ các cáo buộc, trả tự do ngay lập tức" cho Hoàng Ðức Bình; ngày 23-2, RFA đưa tin chuyên gia nhân quyền của Liên hợp quốc kêu gọi Việt Nam trả tự do "những người bị kết án tù vì các hoạt động phản đối Formosa xả chất thải độc hại ra môi trường"...
Đối tượng Hoàng Đức Bình tại phiên tòa sơ thẩm hình sự
Trên thực tế, có thể thấy nhiều đánh giá, đòi hỏi thiếu khách quan, bất chấp sự thật được đưa ra và khó có thể chấp nhận khi đó là quan điểm của đại diện chính phủ, quốc hội ở một số nước. Như với Hoàng Ðức Bình, tài liệu cho thấy Hoàng Ðức Bình từng thực hiện một chuỗi hành vi phạm pháp, cấu kết với một số người lợi dụng sự cố môi trường biển ở miền trung Việt Nam để tổ chức hoạt động gây rối. Nếu có thái độ khách quan, đại diện một số chính phủ, quốc hội nên đặt câu hỏi: Hoàng Ðức Bình có thật sự là "nhà hoạt động vì môi trường" hay không khi trước đó anh ta tham gia một số tổ chức, hội nhóm chống đối chính quyền, bị bắt tạm giữ 24 giờ, bị xử phạt vì tàng trữ, phát hành xuất bản phẩm, sản phẩm in không phải là xuất bản phẩm, song anh ta lại không nộp phạt mà trốn về Nghệ An tiếp tục đăng tải trên facebook cá nhân các thông tin, tài liệu sai trái, tích cực cùng kẻ xấu tổ chức hoạt động gây rối trật tự, an toàn xã hội? Về hoạt động gây rối, không cần tới tài liệu do Việt Nam cung cấp, chỉ cần tìm trên in-tơ-nét sẽ thấy rất nhiều video-clip mô tả các hoạt động Hoàng Ðức Bình tham gia đập phá ô-tô của công an, chặn quốc lộ, gây ách tắc giao thông. Các hành vi đó nếu xảy ra ở Mỹ, CHLB Ðức, Australia,… chắc chắn cũng sẽ không thoát khỏi việc bị kết tội, xử phạt rất nghiêm khắc.
Ở một góc độ khác, dù có thái độ chống đối Nhà nước Việt Nam nhưng trong status (dòng trạng thái) đăng trên facebook ngày 7-1 mới đây, Lê Diễn Ðức vẫn phải thừa nhận: "chế độ cũng đã làm được khá nhiều việc để thay đổi đất nước, làm thỏa mãn được đa số quần chúng về vật chất và giải trí. Tăng trưởng kinh tế ở mức cao, Việt Nam vẫn là mảnh đất hấp dẫn thu hút đầu tư nước ngoài. Họ có quan hệ hợp tác quốc tế rất tốt, với tất cả các nước, trong đó có Mỹ và phương Tây, những quốc gia thừa nhận hệ thống chính trị của họ. Các quyền tự do cho công dân được nới lỏng nhiều so với hơn 20 năm trước đây. Dân được tự do làm giàu, mua sắm nhà cửa, sang nhượng đất đai, đi học và du lịch nước ngoài… Hàng hóa tràn ngập thị trường, chiều theo túi tiền của mọi khách hàng từ giàu đến nghèo… hàng trăm nghìn người Việt ở nước ngoài - những người từng chống chế độ, mỗi năm vẫn về thăm quê hương, vẫn gửi tiền về Việt Nam, vẫn tìm cơ hội làm ăn kiếm tiền, mua nhà cửa…". Mô tả của Lê Diễn Ðức đã cho thấy một sự thực không thể chối cãi, cũng như việc không thể không thừa nhận một phần thành tựu của Việt Nam, đó là thành tựu nhân quyền.
Và từ thực tế này, tất nhiên không thể coi người xuyên tạc, cản trở, phá hoại quá trình Việt Nam đạt tới thành tựu đó là "tù nhân lương tâm, nhà đấu tranh nhân quyền, nhà hoạt động môi trường". Và đáng tiếc, trong khi người chống đối Việt Nam thừa nhận như vậy, trong khi các nguyên thủ quốc gia khẳng định "Việt Nam thật sự trở thành một trong những điều kỳ diệu của thế giới, và rất ấn tượng", "coi trọng vai trò và vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế", quan hệ với Việt Nam thể hiện "các lợi ích chung, tôn trọng lẫn nhau",… thì đại diện chính phủ, quốc hội ở các quốc gia đó lại có hành xử ngược chiều. Còn ý kiến của HRW, RFS (Phóng viên không biên giới), CPJ (Bảo vệ nhà báo), FH (Nhà tự do),… thì thiết nghĩ không cần bàn luận nhiều, bởi các tổ chức này sinh ra không phải vì nhân quyền, mà nhân quyền là chiêu bài để phục vụ mưu đồ của các thế lực đã tạo dựng, dung dưỡng họ.
Hà An (Theo báo ĐTDC)

Thứ Ba, 27 tháng 2, 2018

HIỂU RÕ BẢN CHẤT CỦA “LỰC LƯỢNG 47” TRONG QUÂN ĐỘI, ĐẤU TRANH CHỐNG NHỮNG LUẬN ĐIỆU: ĐỒNG NHẤT PHIÊN HIỆU ĐƠN VỊ QUÂN ĐỘI VÀ XUYÊN TẠC “NHỮNG ĐIỀU ĐẢNG VIÊN KHÔNG ĐƯỢC LÀM” TRÊN KHÔNG GIAN MẠNG HIỆN NAY

Thời gian gần đây, các thế lực thù địch đẩy mạnh sự xuyên tạc, bóp méo sự thật, chĩa mũi dùi vào đội ngũ những người trong “lực lượng 47” của quân đội nhân dân Việt Nam. Chúng cho rằng: đây là lực lượng mới được thành lập của quân đội nhân dân Việt Nam, có tên gọi, có phiên hiệu, chuyên trách về tác chiến trên không gian mạng; chúng đồng nhất “lực lượng 47” với phiên hiệu “trung đoàn 47”, xuyên tạc Chỉ thị 47-QĐ/TW của Đảng ta...

Phải khẳng định ngay rằng: “lực lượng 47” là lực lượng bao gồm những cán bộ, chiến sĩ (lấy các cán bộ chính trị trong toàn quân làm nòng cốt) có bản lĩnh chính trị kiên định, vững vàng; có kiến thức, trình độ lý luận để xử lý thông tin và thực hiện đấu tranh chống “Diễn biến hoà bình” trên lĩnh vực tư tưởng, văn hoá.

Như vậy, “Lực lượng 47” không phải được thành lập theo chỉ thị 47-QĐ/TW, ngày 1-11-2011 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam về “những điều đảng viên không được làm”. Chỉ thị 47-QĐ/TW quy định những điều mà mọi đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam không được làm chứ không phải chỉ áp dụng cho đảng viên trong quân đội, càng không phải chỉ áp dụng cho quân nhân trong quân đội nhân dân Việt Nam.

Bộ Tư lệnh Tác chiến không gian mạng được thành lập theo Quyết định số 1198/QĐ-TTg ngày 15 tháng 8 năm 2017 của Thủ tướng Chính phủ. Đây là một đơn vị trực thuộc Bộ Quốc phòng Việt Nam, giúp Bộ Quốc phòng thực hiện chức năng quản lý Nhà nước về bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng và công nghệ thông tin; là lực lượng đóng vai trò nòng cốt trong việc bảo vệ Tổ quốc trên không gian mạng, đấu tranh phòng chống tội phạm công nghệ cao và "diễn biến hòa bình" trên không gian mạng, chuẩn bị sẵn sàng nguồn lực để thực hiện nhiệm vụ tác chiến trên không gian mạng, góp phần bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa. Điều này khẳng định: “Lực lượng 47” không phải là bộ phận của Bộ Tư lệnh Tác chiến không gian mạng. “Lực lượng 47” không chỉ thực hiện nhiệm vụ của mình trên không gian mạng mà còn ở mọi nơi, mọi lúc bằng nhiều phương thức khác nhau.


“Lực lượng 47” không có phiên hiệu riêng, mà tất thảy mọi quân nhân đều là “lực lượng 47” của Quân đội nhân dân Việt Nam. Tên gọi “Trung đoàn 47” để chỉ phiên hiệu của một trung đoàn thuộc Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội, hoàn toàn không phải là đơn vị “lực lượng 47” của Quân đội như nhận thức ấu trĩ của những kẻ còn hơi sữa trên không gian mạng hiện nay. Lực lượng đấu tranh chống “Diễn biến hoà bình” trên lĩnh vực tư tưởng, văn hoá trong Quân đội nhân dân Việt Nam có thể là bất kỳ quân nhân nào đó, chứ không chỉ là những cán bộ, chiến sĩ của trung đoàn 47. Hàng ngày những chiến sĩ tham gia đấu tranh chống “Diễn biễn hòa bình” vẫn miệt mài học tập, huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, công tác ở các đơn vị theo chức trách nhiệm vụ của mình, họ chỉ tham gia đấu tranh trên không gian mạng khi có điều kiện. Họ không được trả lương riêng hay bất kỳ một khoản thù lao nào cho việc tham gia đấu tranh với chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch trên mặt trân tư tưởng, văn hóa.

Trên thực tế, lực lượng những người tham gia đấu tranh chống “Diễn biến hòa bình” trong quân đội nhân dân Việt Nam ngày càng phát triển rộng khắp, ngày càng chủ động trong đấu tranh trên không gian mạng… và chắc chắn lực lượng này sẽ phát triển rộng khắp, không chỉ ở trong quân đội vì đấu tranh chống “Diễn biến hoà bình” là nhiệm vụ, là trách nhiệm của mỗi người dân Việt Nam yêu nước. Chỉ những kẻ ngoại lai, những con người không còn nhân tính, những kẻ bán nước Việt... mới đơn điệu đồng nhất hay phủ nhận điều này.

Hà An

Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2018

THÂM Ý CỦA TRIỀU TIÊN KHI CỬ TRÙM TÌNH BÁO ĐẾN HÀN QUỐC TRONG DỊP OLIMPIC MÙA ĐÔNG 2018

Ông Kim Yong Chol đến Hàn Quốc để dự lễ bế mạc Olympics mùa đông vào tối 25/2. Sau đó ông sẽ hội kiến Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae In vào sáng đầu tuần sau. Hai ông dự kiến thảo luận tình hình hiện tại ở bán đảo Triều Tiên, khả năng nối lại đối thoại giữa hai miền. Ông là người đang bị đảng LKP cáo buộc là nhân vật phải chịu trách nhiệm chính trong vụ tàu chiến Cheonan bị đánh chìm vào tháng 3/2010 cũng như vụ pháo kích đảo biên giới Yeonpyeong vào tháng 11 cùng năm

Ông Kim Yong Chol (bên trái, hàng đầu) trong một lần tháp tùng
 nhà lãnh đạo Kim Yong Il  thăm một đơn vị quân sự.

Ông trùm tình báo Triều Tiên


Kim Yong Chol được xem là một trong những người có quyền lực nhất Triều Tiên hiện nay. Ông sinh vào năm 1945 và bắt đầu sự nghiệp quân sự tại một chốt canh gác ở khu vực phi quân sự (DMZ) từ năm 1962. Sau đó, ông trở thành vệ sĩ cận kề cố lãnh đạo Kim Yong Il, rồi nhanh chóng thăng tiến.
Kim Yong Chol trở thành người đàm phán chính về các vấn đề quân sự trong giai đoạn đối thoại liên Triều 2006-2008, sau đó được bổ nhiệm đứng đầu Tổng cục Tình báo năm 2009 (RGB), cơ quan được ví như “CIA của Triều Tiên”. RGB giai đoạn này được tổ chức dựa trên cơ cấu lại các đơn vị tình báo trong quân đội, bao gồm thu thập tình báo, điều hành các mạng lưới và huấn luyện điệp viên, lên kế hoạch ám sát những công dân Triều Tiên đào tẩu và đang sống ở Hàn Quốc…
Giai đoạn lãnh đạo của Kim Yong Chol tại RGB chứng kiến sự mở rộng của các đơn vị chiến đấu điện tử của Triều Tiên. Ngoài cáo buộc trách nhiệm trong 2 vụ tấn công nhằm vào Hàn Quốc năm 2010, ông Kim Yong Chol bị Mỹ tình nghi là người chỉ đạo vụ tấn công mạng nhằm vào hãng phim Sony năm 2014, để trả đũa hãng này làm phim chế giễu nhà lãnh đạo Kim Jong Un.
Sự việc đó được xem là lần tấn công quy mô lớn đầu tiên của tin tặc Triều Tiên nhằm vào Mỹ. “Kim Yong Chol chắc chắn là người phê chuẩn kế hoạch này”, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia (DNI) khi đó là James Clapper nói.
Ông Kim Yong Chol (bìa phải) thường xuất hiện trong những lần
 nhà lãnh đạo Kim Jong Un đi công tác tại các đơn vị trong quân đội
Tờ Chosun cho biết ông Kim Yong Chol cũng từng trải qua những giai đoạn biến động, như khi bị hạ cấp bậc từ tướng 4 sao thành 3 sao vào năm 2012 “do năng lực yếu kém” sau nhiều vụ một số gián điệp Triều Tiên bị bắt ở Hàn Quốc. Nhưng ông nhanh chóng được phục vị cùng năm, rồi được phân phó vào các vị trí quan trọng khác, qua đó giành lại quyền lực.

Từ đầu năm 2016, ông rút khỏi khu vực quân đội và chuyển sang đơn vị dân sự, làm lãnh đạo tại Ban Mặt trận Thống nhất của đảng Lao động Triều Tiên, phụ trách những vấn đề quan hệ với Hàn Quốc. Việc được bổ nhiệm làm trưởng phái đoàn Triều Tiên tham gia lễ bế mạc Olympics mùa đông lần này đã khẳng định tầm quan trọng của Kim Yong Chol trong bộ máy lãnh đạo ở Triều Tiên.

Hàn Quốc chia rẽ

So với hai đời chính quyền trước của Hàn Quốc thì chính phủ của Tổng thống Moon Jae In chủ trương cải thiện quan hệ với Triều Tiên, nên các chính sách hiện nay với Bình Nhưỡng được cho là mềm mỏng hơn và hướng tới thúc đẩy nối lại đối thoại. Do vậy, việc Seoul đồng ý đón tiếp ông Kim Yong Chol vấp phải sự phản đối gay gắt của phe đối lập.
Chủ tịch đảng LKP là Hoong Joon Pyo chỉ trích chính quyền Moon “mù quáng” rơi vào kế sách của Bình Nhưỡng nhằm châm ngòi xung đột ở Hàn Quốc và tạo ra khoảng cách giữa Seoul với Washington. LKP nói sự chấp thuận đón tiếp của Seoul không khác gì “hành động phản quốc”, theo báo Korea Herald.
Năm 2010 đánh dấu giai đoạn căng thẳng nhất trong quan hệ
 hai miền là sau vụ tấn công tàu chiến Cheonan và Triều Tiên
 pháo kích đảo biên giới của Hàn Quốc. 
Nghị sĩ Kim Sung Tae, một trong số các nghị sĩ phản đối trước Dinh Tổng thống Hàn Quốc ngày 23/2, nói: “Chúng tôi yêu cầu chính quyền huỷ bỏ ngay việc tiếp đón Kim Yong Chol, đối tượng bị Hàn Quốc và quốc tế đưa vào danh sách trừng phạt”.
Một đảng đối lập khác, đảng Bareunmirae, cũng gay gắt phản đối chuyến đi của ông Kim Yong Chol. “Tổng thống Moon không thể gặp gỡ ông ta. Đây là sự xúc phạm đối với Hàn Quốc, với quân đội và nhân dân chúng ta”, đồng sáng lập đảng là ông Yoo Seong Min nói.
Nghị sĩ Park Joo Sun, đảng Bareunmirae, cho rằng sự tiếp đón Kim Yong Chol chính là “tạt gáo nước lạnh lên ý nghĩa hoà bình của Olympics”. “Người dân xem Kim Yong Chol là thủ phạm chính trong bi kịch tàu Cheonan nên họ giận dữ là điều dễ hiểu. Tôi tự hỏi liệu chính phủ có chất vấn Bình Nhưỡng về lý do cử ông ta đến Hàn Quốc hay không? Seoul cần yêu cầu đổi người”, ông Park nói.
Các đảng đối lập ở Hàn Quốc phản đối gay gắt
 việc Seoul đón tiếp Kim Yong Chol
Sự phản đối gay gắt của một bộ phận công luận cùng truyền thông Hàn Quốc buộc chính quyền Seoul phải giải thích lý do chấp nhận tiếp đón Kim Yong Chol; dù về lý thuyết thì ông này bị “cấm cửa” ở Hàn Quốc do đang là đối tượng bị trừng phạt.
Bộ Thống nhất Hàn Quốc khẳng định Kim Yong Chol chính là “người thích hợp nhất”cho các cuộc đối thoại liên Triều về phi hạt nhân hoá. 
“Khi xem xét hoàn cảnh khó khăn hiện tại, chúng tôi quyết định chú trọng vào cơ hội thúc đẩy hoà bình trên bán đảo và cải thiện quan hệ liên Triều có thể nảy sinh từ cuộc đối thoại với các quan chức Triều Tiên lần này; chứ không phải săm soi quá khứ của họ”, Người phát ngôn bộ này, ông Baik Tae Hyun, nói.
Trong khi đó, vị nghị sĩ Kang Seok Ho sau khi lắng nghe báo cáo của cơ quan tình báo Hàn Quốc thì cũng “nói đỡ” cho Kim Yong Chol rằng: “Việc suy đoán thì là như vậy, nhưng không thể khẳng định chắn chắn rằng chính ông ta là người ra lệnh bắn chìm tàu Cheonan”.
Trước tinh thần “lạc quan” của chính quyền đối với Kim Yong Chol, trang NK Leadership Watch cảnh báo ông này không phải là một người dễ đối phó trên bàn đối thoại. Trong một lần tiếp xúc với đoàn đại biểu Hàn Quốc năm 2007, ông này thẳng thừng bác bỏ những đề xuất của Seoul và nói: “Hy vọng các ông có mang theo những bộ đề xuất khác”.
Sau lễ bế mạc Olympics, Tổng thống Moon Jae In sẽ hội đàm cùng ông Kim Yong Chol vào ngày 26/2. Để trấn an bức xúc của một bộ phận dư luận, ông Moon khẳng định các cuộc đối thoại về phi hạt nhân hoá và cải thiện quan hệ vẫn là hai vấn đề tách bạch. “Hàn Quốc khẳng định chắc chắn rằng sẽ không bao giờ công nhận Triều Tiên là nhà nước hạt nhân”, thông cáo của Nhà Xanh dẫn lời Tổng thống Moon.

Hà An (Theo Zing.vn)

CÔNG TÁC KỶ LUẬT CỦA ĐẢNG LÀ THƯỜNG XUYÊN, NGHIÊM MINH

  Trước sự công khai, minh bạch của Đảng về tình hình kỷ luật cán bộ trong thời gian gần đây, các thế lực thù địch được đà lớn tiếng đặt điề...

BÀI ĐĂNG TRÊN BLOG